Dãy núi mờ xa

Anh đừng lấy làm đường đột nếu đọc thư này. Từ ngày anh lên thăm vợ chồng em, không ngờ lại làm cho em sống lại những kỷ niệm tưởng đã được chôn vùi từ bấy lâu. Thực ra, ngay từ lúc anh chưa lên, qua anh Tân kể, em đã có linh tính là anh, nên ngay từ đầu em đã để ý quan sát anh rất kỹ. Anh khác trước nhiều quá, chỉ có giọng nói, nụ cười và ánh mắt là còn giữ lại. Anh biết không, cả một thời gian dài em đã chờ đợi anh quay lại...