Nhớ ngày ở nơi xứ Lạng

Trọng Bảo

11/05/2021 19:06

Giữa năm 1984, tôi được điều về Đại đội 2, Tiểu đoàn 7, Trung đoàn 540, Sư đoàn 327, Quân đoàn 14 giữ chức Phó Đại đội trưởng về chính trị. Ngày ấy biên cương vẫn còn đang trong tình trạng “vừa có chiến tranh, vừa có hòa bình”. Ở hướng Hà Giang cuộc chiến đấu chống quân bành trướng lấn chiếm vẫn diễn ra vô cùng khốc liệt tại Vị Xuyên. Trên hướng Lạng Sơn súng vẫn nổ ở bình độ 400 Cao Lộc.

bao-qd-1620734141.jpg
Ảnh bốn người Trọng Bảo ngồi giữa, Chử Trọng Qua cầm đàn, phía sau là hai chiến sĩ Quân, Quyển liên lạc đại đội. Anh Sự, anh Qua và các chiến sĩ Đại đội 2, Tiểu đoàn 7. Trung đoàn 540, Sư đoàn 327, Quân đoàn 14 ngày ấy. Ai đọc được bài này hãy nhắn lại cho Trọng Bảo nhé!

Tôi khoác ba lô leo ngược dốc núi lên vị trí phòng ngự của Đại đội 2 trên điểm cao 616 Lộc Bình. Toàn đại đội đang ở trong tình trạng sẵn sàng chiến đấu cao. Bộ đội trực chiến, sinh hoạt, ăn ngủ luôn trong hầm hào, công sự trận địa. Súng cối đặt sẵn ở vị trí tác chiến. Đại đội 2 lúc ấy chỉ còn duy nhất một cán bộ đại đội là trung úy Nguyễn Văn Sự, Đại đội phó quân sự phụ trách đơn vị. Khi biết tôi về đơn vị nhận nhiệm vụ trung úy Nguyễn Văn Sự mừng lắm. Đại đội 2 đang thiếu cán bộ thêm tôi nữa hai anh em cùng chia sẻ việc chỉ huy, quản lý bộ đội. Anh Sự lập tức gọi chiến sĩ liên lạc chuẩn bị chỗ ngủ nghỉ cho tôi. Trong căn hầm bê-tông nhỏ kê hai tấm phản hai bên, ở giữa là cái bàn nhỏ để làm việc và uống trà. Quân, chiến sĩ liên lạc đại đội, quê ở Bình Lục, Hà Nam là một người nhanh nhẹn lo lắng việc đảm bảo cho chỉ huy đại đội rất chu đáo.

bao-2-1620734372.jpg
Ảnh trên đây là Trọng Bảo (bên phải) chụp chung với Nguyễn Văn Sự.

Tôi và đại đội phó Nguyễn Văn Sự thay nhau trực chỉ huy hằng ngày, hằng đêm. Nguyễn Văn Sự trực đêm thường không cần ăn thêm gì, chỉ uống một ấm chè thật đặc, để đỡ buồn ngủ sau đó đi một vòng kiểm tra các điểm chốt chiến đấu của đại đội thì trời sáng là vừa. Còn tôi phải ăn chút cơm rang cho đỡ xót ruột rồi mới uống chè đặc để đỡ buồn ngủ khi trực đêm. Hai chúng tôi thay nhau thức đêm trực chỉ huy như vậy. Nhiều đêm đến phiên tôi trực Nguyễn Văn Sự bảo: "Đêm nay tôi không buồn ngủ, để tôi trực thay cho". Nguyễn Văn Sự thường thường giành trực đêm nhiều hơn để tôi ngủ. Nguyễn Văn Sự quê ở Hải Dương, lấy vợ Lạng Sơn. Tôi không bao giờ quên những ngày tháng gian khổ ấy, mưa rừng, gió rét. Lính tráng đói rách vẫn phải vác bê-tông lên núi làm công sự. Tôi không quên lần dẫn đơn vị dâng lên áp sát đường biên giới xây dựng trận địa phòng ngự, vây bắt bọn thám báo bên kia mò sang trinh sát. Nhớ lần suýt chết khi đất lở chôn vùi nhà ban chỉ huy đại đội ở thung lũng mỏ than Na Dương. Nhớ phiên chợ vùng cao Lộc Bình ngày giáp tết năm ấy rượu thơm, trai gái dập dìu màu áo mới. Bao nhiêu chuyện buồn vui, vậy mà cũng đã 37 năm rồi. Đồng đội, chiến sĩ đơn vị năm xưa chưa một lần gặp lại. Tôi không quên các anh Nguyễn Văn Sự, đại đội phó quân sự, trung úy Chử Trọng Qua, trung đội trưởng quê ở Thái Nguyên, hai thượng sĩ trung đội trưởng khác là Thủy và Thành cùng bao người lính của mình như Quân, chiến sĩ như liên lạc, Huệ, quản lý, y tá Đích, Xây, Chức, tiểu đội trưởng và nhiều chiến sĩ khác đã cùng tôi trên điểm cao 616 Lộc Bình-Lạng Sơn ngày ấy…

Hà Nội, ngày 11-5-2021

 

Bạn đang đọc bài viết "Nhớ ngày ở nơi xứ Lạng" tại chuyên mục Tác phẩm – tác giả. | Hotline: 08.4646.0404 | Email: toasoan@vanhoavaphattrien.vn