TẠP CHÍ ĐIỆN TỬ VĂN HÓA VÀ PHÁT TRIỂN TẠP CHÍ ĐIỆN TỬ VĂN HÓA VÀ PHÁT TRIỂN
TẠP CHÍ ĐIỆN TỬ VĂN HÓA VÀ PHÁT TRIỂN TẠP CHÍ ĐIỆN TỬ VĂN HÓA VÀ PHÁT TRIỂN
Video Photo Emagazine Podcast Infographic
Video Photo Emagazine Podcast Infographic
Gương mặt tâm hồn nhà báo, nhà thơ Ngô Đức Hành qua trang viết

Nghiên cứu

Gương mặt tâm hồn nhà báo, nhà thơ Ngô Đức Hành qua trang viết

  • Nguyên Tô
  • 16:19 05/10/2023

 Nhà báo, nhà thơ Ngô Đức Hành là một người miền Trung làm báo, làm thơ mà tôi trân trọng. Viết lách chỉ là một chút vui của tôi, nhưng trước khi đặt bút viết về ai, tôi đều có thói quen tìm hiểu kĩ lưỡng và đọc họ. Ngô Đức Hành là người xứ Trảo Nha, đứa con Hà Tĩnh, nhập cư Hà Nội đã mấy mươi năm. Trong anh có âm vang của miền cát cháy kiên cường, nồng hậu, hội nhập gió bụi Kinh Kỳ. Anh mang quê hương trong cổ họng bằng giọng trầm ấm, đã bớt đi cái khắc nghiệt, nằng nặng thiên tai để thoảng mùi thanh lịch Tràng An.

ngo-duc-hanh6-1696497050.jpg
 

Can Lộc, Hà Tĩnh là nơi anh được thấy mặt trời, được mẹ xé rách mình mà sinh ra. Là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, từng là sỹ quan an ninh, người làm báo chuyên nghiệp từ năm 1992 đến nay. Khi tôi chưa ra khỏi ngôi trường cấp 3, thì anh đã dấn thân vào cái nghề sóng gió. Hơn 30 năm, anh đã cho ra đời 7 tập thơ và vô số các bài báo, ở nhiều mảng khác nhau.

Anh một cây bút lão luyện, viết đến tốc độ chóng mặt. Ngòi bút trong tay anh biến hóa khôn lường. Vừa mới bút chiến, luận chiến, kinh tế, an ninh, quân sự, đã sang trữ tình, da diết, thơ, nhạc lấp lánh. Khiến đôi khi tôi tự hỏi, điều gì đã làm nên một cây bút đa thanh, đa diện như anh. Có lẽ vì anh đi nhiều, viết lắm, vì vốn kiến thức ăm ắp, hay vì cảm xúc mãnh liệt luôn ẩn chứa trong anh, mà một ngày không đi, không viết, là anh thấy thiếu, thấy có lỗi với chính mình.

Viết là cách giải tỏa những vui buồn, cơn cớ anh gặp trên hành trình gió bụi cuộc đời, để bày tỏ, chia sẻ niềm yêu, sự cảm thông với người. Chính vì thế mà có bài báo anh viết, đã đem lại niềm vui cho nhân vật. Mà khi viết anh không hề chủ định hay tin tưởng mãnh liệt vào cái kết có hậu cho họ. Và anh cứ viết như một sự dấn thân.

Ngòi bút trong tay anh, như có mãnh lực, tìm đến mọi góc cạnh đời sống, hồn người để soi rọi, tham chiếu, bắt bệnh hay cổ vũ, suy cho cùng, cũng là cách để nói ra được những gì bức bối hay cháy bỏng trong anh mà thôi. Tôi thì thích mảng trữ tình trong cây bút của anh, vì tạng tôi hợp với nó.

ngo-duc-hanh3-1696497050.jpg
 

Trong anh đã tàng ẩn nhiều cung bậc cảm xúc, đến nỗi đôi khi chẳng cần cơn cớ đã bừng bừng, rạo rực. Nhưng chan chứa hơn là khi anh có lý do để cất lời. Là người hào sảng, không chịu nghỉ ngơi, khi “đời bày cuộc vui” thì nhiệm vụ của anh là đi với máy tính, máy ảnh và bầu máu nóng. Đôi khi tôi gọi vui là cái “tình nghệ sỹ” trong anh ắp đầy lắm. Đến nỗi vừa mới về nhà sau một chuyến xuyên Việt, gió sương chưa kịp mờ trong vệt nước mắt chong đêm, thì anh đã lại vội vã cất bước. Nơi nào có tình thâm, nơi ấy có anh, anh còn hiện diện ở hầu khắp các sự kiện văn nghệ. Nói vậy không có nghĩa là bàn chân anh dẻo (vì khỏe mấy cũng cần phút nghỉ ngơi) mà để thấy cái tình, sự ấm áp, trân trọng của bạn viết dành cho anh. Mà giây nhận thế nào thì phút cho đi của anh còn nhiều hơn thế. Bởi vậy mà anh có quá nhiều cảm xúc trong ngăn đời, một kho tư liệu quý giá, khiến bất kỳ người viết nào cũng ao ước.

Dời Hà Tĩnh đã mấy mươi năm, phố phường Hà Thành đã len lỏi vào trong từng nét thời gian vã trên mái đầu sương gió, nhưng thẳm vào những khuya sâu quạnh vắng, dòng Lam vẫn cuồn cuộn chảy trong hồn người Hà Tĩnh Ngô Đức Hành. Có đôi khi anh phải nén, gói và cất đi niềm cố hương vời vợi ấy, cho lòng bớt chơi vơi mỗi mùa bão nổi. Nhớ quê, không bắt đầu từ mỗi bình yên mà dậy sóng vào khắc thiên tai. Bởi có lẽ, anh là kẻ nặng ân tình, khối tình quê đi suốt triền đời anh trong những cơn vi vút nghịch mùa gió chướng. Âý những khắc khoải, vời vợi đã đắp đổi nên hun hút một màu Lam ngà ngọc trong những cơn sinh thành câu chữ tự ngón tay anh.

 

ngo-duc-hanh2-1696497050.jpg
 

“giọt mồ hôi dầu sông La ngàn Hống

giọt mồ hôi mẹ cha bện vành nôi mưa nắng

khét gió Lào chằm tơi

…

giọt mồ hôi của mưa gió bão bùng

ngực Trường Sơn vách trời sáu múi

của cơn sóng lừng khi biển Đông giận dỗi

quất vào bờ lớp lớp vẫn lăn tăn”

(Giọt mồ hôi)

 

Bởi thế đôi khi giữa quê hương thứ hai- Hà Nội, nhưng vẫn thấy “thiếu quê hương”, mà trái tim kẻ đã ở độ tuổi “tri thiên mệnh”, trong nỗi nhớ đồng chiều cuống rạ, lạ lắm. Bởi ấy là khi, anh đã đi qua tất cả vui buồn, mất được để an nhiên, thì chạm vào nỗi nhớ không còn những thổn thức trẻ dại, sao giữa xô xệch phố thị đôi khi ê hề, thừa mứa, sao vẫn da diết món quê “Bánh đúc xứ Nghệ”. Bởi đó là hồn cố hương dâng dâng màu mắt trong những khoảng chiều cháy đỏ. Đó kết tinh bờ ao, vườn tược, vuông ruộng và tất tả dáng mẹ hiền.

 

“bánh đúc Nghệ gói ký ức vào lá chuối

thời gian ùa

thơm

bàn tay tần tảo

đôi mắt xanh không gì xanh hơn

…

mẹ chằm tơi trở dạ trên đồng

sinh con vào ngày gió

dì bế bàn tay cuộc đời ngoài cửa sổ

bánh đúc bây giờ về phía mênh mông”

ngo-duc-hanh4-1696497050.jpg
 

Chỉ một miếng quê mà lấp đầy trống vắng, nhưng cũng vẫn một lát cắt yêu thương ấy mà anh thấy lòng mình thiếu hụt về “phía mênh mông”. Vậy thì Ngô Đức Hành chính là đứa con của rơm rạ, để trong những cơn trở mình tấp nập phố, vẫn khao khát được che xanh, tự mảnh vườn quê, được tắm gội tự dòng sông ấu thơ. Người nặng tình là kẻ dù ở bất kỳ chốn nào vẫn hít thở bầu quê hồn hậu.

Anh có khi đi đến địa đầu Tổ quốc, trên muôn trùng biển khơi mà tim rộn lên những tiếng yêu dào dạt. Ở Trường Sa, anh đã sống những khoảnh khắc ngắn ngủi, trải nghiệm cuộc đời phong ba của người lính biển. Nơi những chiến binh quả cảm, ngày đêm chắc cây súng giữ vững chủ quyền biển đảo quê hương. Ở họ, chỉ nhìn màu da sậm nắng gió, cái cười ấm áp mà trong phút chốc anh như thấy tiếc những thời gian mình đã từng tiêu cho điều nhỏ bé, ích  kỉ cá nhân. Đi để thấy Đất nước mình bao la, hùng vĩ, để yêu quá những con người đã hy sinh hạnh phúc cá nhân cho mỗi giờ khắc bình yên của nhân dân. Anh thấy thương hơn từng giọt nước ngọt hiếm hoi trên đảo, nâng niu từng vạt rau xanh, và hiểu hơn vất vả, quên mình của người lính.

Ca khúc Mẹ tôi, phổ thơ Ngô Đức Hành (nhạc sỹ Trịnh Ngọc Châu, ca sỹ Lê Khánh Huyền)
 

“Giữa biển khơi chưa một phút lặng im

nhà giàn giống ngôi nhà của mẹ

chiến sỹ ôm guitar hát bài ca đất nước

Tổ quốc rộng dài đâu cũng thế quê hương

 

Mỗi trái tim Lạc Hồng

đập nhịp cùng biển đảo

trên nhà giàn mồng tơi xanh trước bão

vẳng tiếng gà mỏng mảnh bình minh

 

Nhà giàn làm ngư dân vững tin

vững tin trước mũi thuyền treo lá cờ Tổ quốc

và anh hiểu thêm thế nào là Đất nước

để có yên bình phải mất mát hy sinh”

(Nhà giàn)

ngo-duc-hanh5-1696497050.jpg
 
 

Bước chân anh thật rộng, dài, đặt tới núi cao, thung sâu, bao la biển trời, nhưng tất cả mọi cuộc đi cuối cùng cũng chính là chốn trở về. Bởi không có chốn nào an ấm bằng chính nhà mình, chẳng có con đường nào khó mà ta khao khát đi như trên chính nẻo tâm tưởng của mình. Anh là nhà báo chính luận, cũng chính là nhà thơ trữ tình. Mà thi nhân là loài khó hiểu và mong manh hơn ai hết. Anh ta có thể hiểu người, nhưng với mình, đôi khi thấy như đứng trước một ngôi nhà im ỉm khóa. Vì thế, tự cảm thân phận là điều tất yếu. Có bao nhiêu người viết, là bấy nhiêu nhưng trăn trở xác thân và tư tưởng, để cuối cùng, nói và viết cho được những cắc cớ tựa như cây thánh giá cả đời hành khổ kẻ mang căn mệnh con chữ. Ngô Đức Hành cũng vậy thôi, bao lần trái tim run rẩy trong xó tối mà tự hỏi những bước đi về phía vô định, bình minh, nhập nhòa, tin yêu hay buồn thương. Bởi xót xa, yêu thương những vỡ nát, thất bát, tha thứ cho chính mình mới đến được với người.

 

“Tôi đi về phía cuối thời gian

cộng trừ nhân chia thời máy tính bảng

tôi bật những con lắc trên bàn tính gỗ dưới bậc thềm bóng nhoáng

con nai chiều ngơ ngác ngày sang

 

trước mặt tôi là một bức tường

nghe nỉ non như tường kém vữa vôi nên có giun, có dế

không thể đi tiếp

ai nhoài người lên túm tóc mình vượt nổi phía bên kia?

 

Tôi đi cuối ngày

nghe hơi phả con đường lận đận

những giấc mơ hoa gấm

xao xác mặt thời gian trên máy tính bảng góc tường”

(Thân phận)

 

Trong lãng đãng khúc thu gieo gió mưa giữa mùa Ngâu da diết, lật dở những trang viết của nhà báo, Nhà thơ Ngô Đức Hành để thấy rõ hơn một tâm hồn yêu thương, mãnh liệt với đời của một người bắt rễ từ xứ Trảo Nha, nơi dòng Lam thao thiết chảy, nơi từng hạt cát cháy, cứ óng lên dù cho thiên tai cứ đến mùa lại trút xuống dải đất nối hai đầu Tổ quốc. Mới thấy, mảnh đất ấy luôn cương cường và con người xứ ấy đầy sức mạnh nội sinh.

ngo-duc-hanh1-1696497050.jpg
 

 

Nhà báo Nhà thơ
  • Chia sẻ Facebook
  • Chia sẻ Twitter
  • Chia sẻ Pinterest
In
Cùng chủ đề
Những bức thư cảm ơn - Ghi nhận tấm lòng của nghệ nhân Hoàng Xuân Mai - thủ nhang Đền Rừng Cần biết
Những bức thư cảm ơn - Ghi nhận tấm lòng của nghệ nhân Hoàng Xuân Mai - thủ nhang Đền Rừng

Trong những ngày cả nước hướng về Ngày Thương binh - Liệt sĩ 27/7, Đền Rừng (Bồ Đề, Hà Nội)...

Hà Nội: Đền Rừng và chùa Đông Các Tự trao 548 suất cơm cho bệnh nhân giữa trưa hè “đổ lửa” Cần biết
Hà Nội: Đền Rừng và chùa Đông Các Tự trao 548 suất cơm cho bệnh nhân giữa trưa hè “đổ lửa”

Ngày 3/6/2025, trong tiết trời oi nồng như muốn nung chảy từng thớ gạch ngoài sân bệnh viện, hơn 548...

Vươn lên từ bờ vực "thất truyền": Hát Dô Liệp Nghĩa Văn hóa - Xã hội
Vươn lên từ bờ vực "thất truyền": Hát Dô Liệp Nghĩa

Hát Dô là loại hình diễn xướng dân gian đặc sắc của vùng Lạp Hạ, ven sông Tích (nay là...

Mới cập nhật
Cần Thơ: Đêm Ninh Kiều khoác lên mình những vì sao, bức tranh đầy sống

Cần Thơ: Đêm Ninh Kiều khoác lên mình những vì sao, bức tranh đầy sống

Ban ngày, Bến Ninh Kiều là điểm đến quen thuộc của đông đảo du khách khi đến Cần Thơ. Nhưng khi thành phố lên đèn, nơi đây mới thực sự trở thành linh hồn của Tây Đô. Ánh sáng, dòng Hậu Giang, những chuyến du thuyền, tiếng đờn ca tài tử và nhịp sống ven sông hòa quyện thành một bức tranh đầy sức sống. Chỉ khi một lần đứng giữa khung cảnh ấy, người ta mới hiểu vì sao nhiều người vẫn nói: đến Cần Thơ mà chưa trải qua một đêm ở Bến Ninh Kiều thì chuyến đi vẫn còn thiếu một điều gì đó.

7 giờ trước Văn hóa - Xã hội

Quy định mới về phát ngôn và cung cấp thông tin cho báo chí của các cơ quan hành chính nhà nước

Quy định mới về phát ngôn và cung cấp thông tin cho báo chí của các cơ quan hành chính nhà nước

Theo Chinhphu.vn: Chính phủ vừa ban hành Nghị định số 244/2026/NĐ-CP ngày 26/6/2026 quy định chi tiết việc phát ngôn và cung cấp thông tin cho báo chí của các cơ quan hành chính nhà nước.

7 giờ trước Thời cuộc

Phân bón Cà Mau khởi động bí kíp vàng: TIN ĐÚNG - TRÚNG MÙA

Phân bón Cà Mau khởi động bí kíp vàng: TIN ĐÚNG - TRÚNG MÙA

Với thông điệp “Tin đúng - Trúng mùa”, chiến dịch Bí Kíp Vàng năm nay của Tổng công ty Phân bón Dầu khí Cà Mau (PVCFC, đơn vị thành viên của Petrovietnam) chính thức khởi động, mang đến trải nghiệm mới cho nhà nông thông qua chuỗi nội dung thực tế, hình thức tương tác hấp dẫn và những giải pháp canh tác thiết thực.

8 giờ trước Phát triển bền vững

Phó Thủ tướng Thường trực Phạm Gia Túc dự khởi công 2 dự án nhà ở xã hội quy mô 7.840 căn hộ tại tỉnh Hưng Yên

Phó Thủ tướng Thường trực Phạm Gia Túc dự khởi công 2 dự án nhà ở xã hội quy mô 7.840 căn hộ tại tỉnh Hưng Yên

Theo Chinhphu.vn: Sáng 28/6, Ủy viên Bộ Chính trị, Phó Thủ tướng Thường trực Phạm Gia Túc đã dự Lễ khởi công Dự án đầu tư xây dựng Khu nhà ở xã hội phục vụ công nhân, người lao động Khu công nghiệp Liên Hà Thái và Dự án nhà ở xã hội phường Phố Hiến, tỉnh Hưng Yên.

9 giờ trước Thời cuộc

Thẻ bảo hiểm y tế -  "Phao cứu sinh" với những gia đình khó khăn

Thẻ bảo hiểm y tế - "Phao cứu sinh" với những gia đình khó khăn

Tấm thẻ Bảo hiểm y tế (BHYT) trở thành người bạn đồng hành không thể thiếu của mỗi người dân. Với những ai đã từng trải qua ranh giới mong manh của bệnh tật, từng đối mặt với những hóa đơn viện phí vượt khả năng chi trả, mới thấu hiểu hết giá trị của chiếc "phao cứu sinh" này.

10 giờ trước Thời cuộc

Đặng Tiến Thự – Vị đại thần thanh liêm giữa thời Lê – Trịnh

Đặng Tiến Thự – Vị đại thần thanh liêm giữa thời Lê – Trịnh

Lịch sử dân tộc Việt Nam ở thế kỷ XVII là một giai đoạn đặc biệt. Sau những cuộc nội chiến kéo dài giữa các tập đoàn phong kiến, đất nước bước vào thời kỳ tương đối ổn định dưới danh nghĩa triều Lê Trung Hưng, với quyền điều hành thực tế nằm trong tay các chúa Trịnh ở Đàng Ngoài. Đó cũng là thời kỳ mà Nho học đạt đến đỉnh cao ảnh hưởng đối với đời sống chính trị và xã hội. Những người đỗ đạt không chỉ trở thành rường cột của triều đình mà còn là những tấm gương đạo đức, góp phần giữ gìn cương thường và phép nước.

12 giờ trước Nghiên cứu

Hà Nội: Diễu hành nghệ thuật  “Sen xuống phố” xác lập hai kỷ lục Việt Nam

Hà Nội: Diễu hành nghệ thuật “Sen xuống phố” xác lập hai kỷ lục Việt Nam

Từ ngày 26 - 28/6/2026, lễ hội Sen Hà Nội 2026 với chủ đề “Sắc Sen Hà Nội” đã diễn ra tại khu vực Hồ Tây và các không gian văn hóa trên địa bàn phường Tây Hồ, bao gồm vườn hoa Lý Tự Trọng, không gian Văn hóa sáng tạo Tây Hồ và vườn hoa Lạc Long Quân. Đây là hoạt động cộng đồng nổi bật nhằm lan tỏa vẻ đẹp và giá trị của hoa sen, đồng thời cụ thể hóa các chủ trương, định hướng của thành phố về phát triển văn hóa gắn với du lịch, hướng tới xây dựng Lễ hội Sen Hà Nội trở thành thương hiệu du lịch văn hóa thường niên và phấn đấu trở thành lễ hội cấp quốc gia vào năm 2027.

13 giờ trước Văn hóa - Xã hội

Quảng Ngãi: Dâng hương kỷ niệm 530 năm Năm sinh Trấn Quốc công Bùi Tá Hán

Quảng Ngãi: Dâng hương kỷ niệm 530 năm Năm sinh Trấn Quốc công Bùi Tá Hán

Lễ kỷ niệm 530 năm Năm sinh Trấn Quốc công Bùi Tá Hán góp phần tôn vinh những giá trị lịch sử, văn hóa gắn với cuộc đời và sự nghiệp của ông; đồng thời bồi đắp truyền thống yêu nước, niềm tự hào về lịch sử, văn hóa quê hương, khơi dậy trách nhiệm của các thế hệ hôm nay trong sự nghiệp xây dựng và phát triển tỉnh Quảng Ngãi.

14 giờ trước Văn hóa - Xã hội

Cần Thơ: Làng du lịch Mỹ Khánh hội tụ nét đẹp miệt vườn Nam Bộ

Cần Thơ: Làng du lịch Mỹ Khánh hội tụ nét đẹp miệt vườn Nam Bộ

Nằm giữa vùng cây trái trù phú của xã Mỹ Khánh, TP. Cần Thơ, Làng du lịch Mỹ Khánh là điểm đến mang đậm bản sắc văn hóa sông nước Tây Nam Bộ. Với không gian xanh mát, những vườn cây ăn trái, khu vui chơi trải nghiệm, ẩm thực đặc sản cùng nhiều hoạt động giải trí hấp dẫn, nơi đây trở thành điểm dừng chân yêu thích của du khách trong và ngoài nước khi đến với vùng đất Tây Đô.

14 giờ trước Văn hóa - Xã hội

Có một thời để nhớ

Có một thời để nhớ

Ai cũng có tuổi thơ với biết bao kỷ niệm đáng nhớ. Với tôi, đó là một góc nhỏ của ký ức đẹp, mộc mạc, chân quê; là tuổi thơ của những ngày chăn trâu, hái củi, mò cua bắt ốc, chọi cù, đánh đáo… thật thú vị.

17 giờ trước Văn hóa - Xã hội

BÀI ĐỌC NHIỀU
Kiên Giang: Du lịch góp phần chuyển dịch cơ cấu kinh tế
Kiên Giang: Du lịch góp phần chuyển dịch cơ cấu kinh tế
Kỷ niệm 67 năm Chiến thắng Điện Biên Phủ (7/5/1954 - 7/5/2021) nhớ về người anh Cả của quân đội nhân dân Việt Nam anh hùng
Kỷ niệm 67 năm Chiến thắng Điện Biên Phủ (7/5/1954 - 7/5/2021) nhớ về người anh Cả của quân đội nhân dân Việt Nam anh hùng
Đọc sách: Muôn kiếp nhân sinh
Đọc sách: Muôn kiếp nhân sinh
Chuyện bây giờ mới kể về việc khởi thủy của bộ phim truyện điện ảnh Ký ức Điện Biên
Chuyện bây giờ mới kể về việc khởi thủy của bộ phim truyện điện ảnh Ký ức Điện Biên
Tạp chí điện tử Văn hóa và Phát triển kế thừa và phát triển từ Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam
Tạp chí điện tử Văn hóa và Phát triển kế thừa và phát triển từ Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam
TẠP CHÍ ĐIỆN TỬ VĂN HÓA VÀ PHÁT TRIỂN

© TẠP CHÍ ĐIỆN TỬ VĂN HÓA VÀ PHÁT TRIỂN
Cơ quan chủ quản: Viện Nghiên cứu Văn hoá và Phát triển
Giấy phép hoạt động báo chí điện tử số 247/GP- BTTTT do Bộ TT&TT cấp ngày 07/5/2021 
Tổng Biên tập: Nguyễn Tiến Dũng
Phó Tổng Biên tập: Lại Đức Hồng
Thư ký Tòa soạn: Nguyễn Danh Hòa
Trụ sở: 17 ngõ 299/27/17 Đại Mỗ, P.Tây Mỗ, TP.Hà Nội
Văn phòng làm việc: Phòng 1106, Toà A14-A1, Nam Trung Yên, đường Nguyễn Chánh, P.Yên Hoà, TP.Hà Nội
Hotline: 0915 323 789
Email: toasoanvanhoaphattrien@gmail.com
Mã số ISSN được cấp: ISSN 3126-3631
© Bản quyền thuộc về Tạp chí Điện tử Văn hóa và Phát triển. Mọi hình thức sao chép, trích dẫn, sử dụng nội dung phải được sự đồng ý bằng văn bản của Tạp chí.

THÔNG TIN TÒA SOẠN - LIÊN HỆ QUẢNG CÁO