Liên hoan tại Trường Tiểu học Gia Lương, Hải Dương: Thói vô cảm đáng sợ hơn sự thiếu trách nhiệm và tính linh động

Phạm Việt Long

28/05/2024 11:26

Theo dõi trên

Gần đây, sự việc tại Trường Tiểu học Gia Lương, Hải Dương, đã gây xôn xao dư luận: Một học sinh lớp 1 phải ngồi nhìn các bạn ăn món gà rán trong buổi  liên hoan vì mẹ em không đóng 100.000 đồng vào quỹ phụ huynh. Điều này không chỉ làm dấy lên vấn đề về trách nhiệm và sự linh động trong quản lý quỹ lớp mà còn cho thấy thói vô cảm đang ngày càng trở nên phổ biến trong xã hội.

truong-gia-luong-1716869992.jpg
 

Sự vô cảm trong cộng đồng

Khi một đứa trẻ phải chứng kiến cảnh tượng này, vấn đề không chỉ nằm ở sự thiếu linh động hay quản lý kém, mà còn là sự thiếu vắng của lòng nhân ái và sự đồng cảm.

Cô giáo, người chủ nhiệm lớp, không chỉ có trách nhiệm quản lý mà còn cần thể hiện tình thương và sự nhạy cảm với học sinh. Việc không sắp xếp được một suất ăn cho em hay không khuyến khích các bạn chia sẻ đã thể hiện một sự vô cảm không thể chấp nhận được. Thông tin từ nhà trường cho biết em N. vẫn được thưởng thức bánh kẹo và bánh gato, dù không có suất gà rán như các bạn khác, có vẻ như là một nỗ lực để minh oan. Tuy nhiên, điều này lại vô tình tiết lộ một quyết định đã được cân nhắc kỹ lưỡng: chỉ những ai đóng góp 100.000 đồng mới được hưởng đầy đủ. Điều này phản ánh một xu hướng đáng lo ngại, nơi mà tinh thần sòng phẳng lạnh lùng của thị trường đã ảnh hưởng đến cách thức chúng ta đối xử với nhau, ngay cả trong những tình huống đòi hỏi sự quan tâm và nhân ái, nhất là trong môi trường giáo dục. Hơn nữa, vì mẹ cháu không đóng tiền mà từ cô giáo đến ban phụ huynh ứng xử lạnh lùng như thế, thật là nhẫn tâm!

Phụ huynh và ban phụ huynh, những người có trách nhiệm tổ chức sự kiện, lại không chú ý đến việc đảm bảo mọi học sinh đều có thể tham gia một cách trọn vẹn. Họ đã không đặt mình vào vị trí của đứa trẻ để hiểu được cảm giác bị bỏ rơi và lạc lõng mà em phải trải qua.

Bạn bè cùng lớp, những đứa trẻ hồn nhiên, lẽ ra phải được dạy về sự chia sẻ và lòng nhân ái. Nhưng không ai, ngoại trừ hai bạn, đã sẵn lòng chia sẻ suất ăn của mình với em. Đây là lỗi của người lớn khi không dạy cho trẻ biết yêu thương và chia sẻ. Nhân đây, xin gửi lời chúc mừng đến phụ huynh của hai học sinh đã có hành động chia sẻ, rằng các vị đang nuôi dạy những người con giàu lòng nhân ái, và các vị có lý do để tự hào về các cháu.

Cứ nghĩ đến cảnh mọi người thản nhiên ăn món gà rán trước mắt một đứa trẻ đang cảm thấy lạc lõng mà rùng mình. Họ thiếu tấm lòng nhân ái và tự trọng đến thế ư? Sẽ ra sao nếu họ dạy dỗ con em mình theo hình mẫu vô cảm ấy?

Hậu quả của sự vô cảm

Sự vô cảm không chỉ tạo ra những vết thương tâm lý cho cá nhân trực tiếp chịu đựng nó mà còn có thể lan tỏa và gây ra những hậu quả lâu dài trong cộng đồng. Khi sự vô cảm trở thành một phần của văn hóa hay môi trường sống, nó có thể ảnh hưởng đến cách thức mà mỗi cá nhân phát triển và tương tác với nhau, đặc biệt là trong môi trường giáo dục.

Đối với trẻ em, những trải nghiệm tiêu cực như việc bị cô lập hoặc không được tham gia các hoạt động tập thể có thể để lại những tổn thương sâu sắc. Trong trường hợp của em học sinh lớp 1 bị bỏ rơi trong buổi liên hoan, cảm giác bị phân biệt đối xử và không được yêu thương nếu còn tái diễn, có thể gây ra những ảnh hưởng lâu dài đến lòng tự trọng và sự tự tin của em. Những tổn thương này không chỉ khó chữa lành mà còn có thể ảnh hưởng đến cách mà em tương tác với bạn bè và người lớn, cũng như cách mà em nhìn nhận bản thân trong tương lai.

Sự vô cảm trong môi trường giáo dục không chỉ ngăn cản sự phát triển của lòng nhân ái và sự đồng cảm mà còn có thể dẫn đến việc hình thành những thói quen và quan điểm tiêu cực trong cách đối xử với người khác. Khi một lớp học chấp nhận sự vô cảm như một phần của văn hóa lớp học, nó có thể ảnh hưởng đến cách thức mà trẻ em nhìn nhận và đối xử với nhau, không chỉ trong thời điểm hiện tại mà còn trong suốt quá trình phát triển sau này. Điều này có thể dẫn đến việc hình thành một thế hệ thiếu sự quan tâm và không biết cách thể hiện lòng nhân ái đối với người khác.

Sự vô cảm không chỉ là vấn đề cá nhân mà còn là vấn đề xã hội cần được giải quyết. Để xây dựng một cộng đồng mạnh mẽ và nhân văn, chúng ta cần phải nhận thức và chống lại sự vô cảm, bắt đầu từ việc giáo dục trẻ em về tầm quan trọng của sự đồng cảm và chia sẻ, mà giáo dục các cháu, trước hết phải bằng hành động chuẩn mực của người lớn. Điều này không chỉ giúp trẻ em phát triển thành những người lớn có trách nhiệm và biết quan tâm đến người khác mà còn góp phần tạo nên một xã hội tốt đẹp hơn cho tất cả mọi người.

Phải thay đổi

Khi xử lý vụ việc này, Bộ Giáo dục và Đào tạo không nên chỉ tập trung vào việc xác định ai đúng ai sai, mà điều cần thiết nhất là phải nhìn nhận lại giá trị giáo dục mà chúng ta đang truyền tải, tìm ra lỗ hổng lớn về xây dựng nhân cách để có biện pháp khắc phục một cách cơ bản.

Nhà trường cần đưa vào chương trình giảng dạy những bài học về tình thương và sự chia sẻ, giúp trẻ em hiểu và thực hành những giá trị này trong cuộc sống hàng ngày. Quan trọng hơn, từ giáo viên đến phụ huynh phải hành động làm gương chứ không chỉ dạy lý thuyết suông. Đây là nền tảng để xây dựng một môi trường giáo dục nhân văn.

Giáo viên và phụ huynh cần tạo ra một môi trường học tập và sinh hoạt mà ở đó mọi học sinh đều cảm thấy được yêu thương và chấp nhận. Mỗi đứa trẻ cần cảm nhận được sự quan tâm, không chỉ từ gia đình mà còn từ thầy cô và bạn bè, để các em luôn cảm thấy mình là một phần quan trọng của cộng đồng.

Hãy dạy trẻ biết chia sẻ và quan tâm đến người khác, biết đặt mình vào vị trí của người khác để hiểu và cảm thông. Việc giáo dục những giá trị này không chỉ giúp các em phát triển nhân cách mà còn xây dựng một xã hội tương lai tốt đẹp hơn, nơi mà mỗi người đều biết yêu thương và chia sẻ với nhau.

*

Vụ việc tại Trường Tiểu học Gia Lương không chỉ là một sự cố riêng lẻ mà là hồi chuông cảnh báo về tình trạng thiếu vắng giá trị nhân văn trong môi trường giáo dục. Bộ Giáo dục và Đào tạo cần nhìn nhận sâu sắc vấn đề này, không chỉ theo hướng ai đúng ai sai, mà cần kiểm điểm và hành động để khắc phục, tái khẳng định những giá trị cốt lõi trong giáo dục: tình thương, sự chia sẻ và lòng nhân ái. Chỉ khi đó, chúng ta mới có thể xây dựng một hệ thống giáo dục thực sự nhân văn, nơi mọi học sinh đều cảm thấy được yêu thương và trân trọng.

Trách nhiệm và linh động là quan trọng, nhưng sự vô cảm mới là vấn đề cốt lõi cần được giải quyết. Vụ việc tại Trường Tiểu học Gia Lương không chỉ là một bài học về sự quản lý quỹ lớp mà còn là một dấu hiệu cảnh báo về sự thiếu vắng của lòng nhân ái trong cộng đồng chúng ta.

Đây là cơ hội để mỗi người trong chúng ta tự hỏi: Liệu chúng ta đã làm đủ để xây dựng một cộng đồng thực sự nhân văn hay chưa? Đó là một xã hội mà mỗi cá nhân, dù là cô giáo, phụ huynh hay bạn bè, đều sẵn lòng mở rộng vòng tay và chia sẻ không chỉ bữa ăn mà còn là tình cảm và sự ấm áp. Điều này không chỉ giúp xây dựng một môi trường học đường lành mạnh mà còn góp phần nuôi dưỡng những tâm hồn trẻ thơ trở thành những công dân có trách nhiệm và biết quan tâm đến cộng đồng của mình.

Vụ việc một học sinh lớp 1 tại Trường Tiểu học Gia Lương không được tham gia liên hoan với các bạn do mẹ em không đóng quỹ phụ huynh đã gây ra nhiều tranh cãi trong dư luận. Sự việc bắt đầu khi một phụ huynh “bóc phốt” trên mạng xã hội về việc con mình phải ngồi nhìn các bạn ăn trong buổi liên hoan vì không đóng quỹ phụ huynh 100k đồng/người. Câu chuyện này đã thu hút sự chú ý và tạo ra nhiều ý kiến đối lập.

Một số người cho rằng người mẹ không nên đưa vấn đề lên mạng xã hội và cần xem xét lại bản thân khi chỉ có một mình chị không đóng quỹ, trong khi 31 phụ huynh khác đều đã đóng. Ngược lại, có ý kiến cho rằng người mẹ không sai và cô giáo cùng các phụ huynh khác nên linh hoạt hơn, không nên để một học sinh lớp 1 phải chứng kiến cảnh này.

Bộ Giáo dục và Đào tạo đã vào cuộc xác minh và yêu cầu báo cáo cụ thể về sự việc. Hiệu trưởng trường Tiểu học Gia Lương, bà Phạm Thị Lý, đã thừa nhận sự thiếu linh động của cô chủ nhiệm và ban phụ huynh, đồng thời yêu cầu cô chủ nhiệm rút kinh nghiệm từ vụ việc.

Sở Giáo dục và Đào tạo Hải Dương cũng đã báo cáo rằng, sau khi sự việc được đăng tải trên mạng xã hội, đại diện nhà trường và ban phụ huynh đã gặp gỡ và trao đổi với phụ huynh của em N., và phụ huynh này đã cơ bản nhất trí với giải thích của nhà trường.

Cô Nguyễn Thị Huyền, giáo viên chủ nhiệm lớp 1C, khẳng định không có chuyện học sinh N. phải ngồi nhìn các bạn ăn liên hoan do mẹ không đóng quỹ phụ huynh. Lãnh đạo xã Gia Lương cũng đã yêu cầu nhà trường kiểm tra lại các khoản thu chi của quỹ và làm rõ thông tin.

Cuối cùng, vụ việc này đã làm dấy lên nhiều câu hỏi về sự công bằng và cách thức quản lý quỹ phụ huynh tại các trường học, cũng như cách giải quyết các vấn đề phát sinh một cách nhân văn và linh hoạt hơn.

 

 

Bạn đang đọc bài viết "Liên hoan tại Trường Tiểu học Gia Lương, Hải Dương: Thói vô cảm đáng sợ hơn sự thiếu trách nhiệm và tính linh động" tại chuyên mục Diễn đàn. Hotline: 03 6690 8888 | Email: tapchivanhoavaphattrien@gmail.com