Lột xác

Ngoctri Vo

20/05/2022 00:08

Hắn ngày xưa xấu lắm, ai cũng né tránh hắn, phần vì sợ, phần vì không muốn dính dáng gì đến hắn.

Hắn sống với mẹ. Tội nghiệp mẹ hắn, suốt đời phải đi dọn rác do hắn gây ra. Rượu chè, cờ bạc, gái gú, trộm cướp... ôi thôi đủ cả. Quanh năm có người tới nhà hắn siết đồ và đòi nợ, mà trong cái nhà trống trơn này, còn gì đâu mà siết.

lot-xac-1652979795.jpg
Ảnh do tácgiả cung cấp

 

Sống với hắn, mẹ hắn chẳng có một ngày vui. Nhưng với tấm lòng người mẹ, mẹ hắn vẫn bao bọc, khuyên răn hắn hết lời. Hắn hứa, rồi lại ngựa quen đường cũ.

Nhưng trong hắn vẫn luôn le lói một phần người, đó là hắn chưa bao giờ to tiếng với mẹ. Lúc ở nhà, hắn ít nói, chỉ ăn và ngủ, chứ không như ở ngoài, quậy phá và trác táng. Nhưng khổ nỗi, có mấy khi hắn chịu ở nhà đâu.

Hôm ấy, cả đêm hắn ở khách sạn với em út hưởng thụ vì mới trúng quả. Trong khi hắn đang phè phỡn, thì ở nhà mẹ hắn bị tai biến đột ngột, nằm vật ra trước cửa nhà.

Nhà hắn ít người lui tới, vì ai ghét hắn. Mãi một lúc lâu, mới có người phát hiện ra, vội vàng đưa mẹ hắn vào viện.

Không biết liên lạc với hắn bằng cách nào, nên hàng xóm của hắn, những người mà hàng ngày hắn thường khinh khỉnh, góp tiền làm thủ tục nhập viện cho mẹ hắn.

Trời xui đất khiến thế nào, sáng hôm sau hắn về nhà. Nghe mọi người nói, hắn vội vàng vào viện. Mẹ hắn nằm đó, không nhận ra hắn. Tự nhiên, trong hắn có chút gì như hối lỗi.

Hắn đưa mẹ về nhà. Nhìn mẹ chỉ nói được ú ớ, gần như không cử động được, hắn thấy cay cay mắt.

Hắn thui thủi ở nhà, cơm nước cho mẹ hắn. Được một thời gian, thì tiền hết. Và hắn thấy cuồng chân, vì tự do bay nhảy đã quen.

Hắn phải có tiền để nuôi mẹ hắn. Nếu làm nghề cũ, sẽ không có ai ở nhà chăm sóc mẹ hắn, nên hắn phải đổi nghề. Nhưng làm gì?

Tình cờ, hắn gặp lại một "bướm đêm" từng qua tay hắn, tên là Liên, vì lý do nào đó, giờ Liên đi làm vệ sinh chung cư, tính cả tiền làm thêm, tháng cũng được tám tới mười triệu. Sau khi biết ý định của hắn, Liên khuyên hắn đi làm bảo vệ, dù lương ít, nhưng giải quyết được trước mắt, còn lâu dài tính sau.

Lúc mới nghe Liên nói, hắn bĩu môi. Nhưng về nhà nhìn thấy mẹ hắn, thì hắn lại chấp nhận, dù không dễ dàng gì.

Hôm lĩnh lương, Liên mua ít đồ ăn rồi cùng về nhà hắn nấu nướng. Bữa cơm tuy đạm bạc, nhưng là lần đầu tiên, có một người con gái tới nhà hắn.

Liên nhìn hắn đút từng thìa cơm cho mẹ, cô không thể tưởng tượng ra đây là hắn của ngày xưa. Trong lòng, cô thầm nghĩ "Ồ thì ra, hắn không đến nỗi nào".

Mẹ hắn vẫn chưa nói được, nhưng nhìn Liên và hắn ở quanh mình, mắt bà sáng rỡ lên. Có lẽ, nhà bà sẽ sớm có thêm nhân khẩu, được như thế, thì dù bệnh tình bà cũng vui lòng...

Chuyện làng quê

Bạn đang đọc bài viết "Lột xác" tại chuyên mục Phát triển. | Hotline: 08.4646.0404 | Email: toasoan@vanhoavaphattrien.vn