Nào

Bùi Quang Việt

21/09/2022 19:47

Thời bao cấp, các hộ gia đình như chúng tôi, được chia một căn phòng trong dãy nhà tập thể cấp 4 của cơ quan, chừng 16 m2.

fb-img-1663517760156-1663517944.jpg
Ảnh minh họa sưu tầm

      Nhà nọ cách nhà kia bằng tấm cót ép, thủng lỗ chỗ những vết đinh đóng hoặc lỗ xuyên dây thép chằng buộc. Nói trộm vía chứ ghé mắt nhìn qua lỗ đinh thì thấy cảnh sinh hoạt của nhà bên rõ mồn một. Giường ngủ các nhà cũng lại kê sát tấm tường cót ép nên mọi tiếng động nhà bên này thường "lọt" sang nhà bên kia. 

     Cạnh nhà tôi là hai vợ chồng cùng học Đại học Sư phạm văn, ra trường chồng về Sở Giáo dục, vợ dạy văn cấp ba trường huyện. Chúng rất ý tứ, ít "nói to" với nhau bao giờ. Lúc nào bực mình lắm, chúng hay lẩy kiều hoặc mượn thơ văn "điều chỉnh" nhau. Một đêm đã khuya lắm, tôi thấy giọng thanh thanh của nhà bên cất lên khe khẽ:

     Đêm thanh gió mát chẳng biết chi

      Ăn no rồi lại cứ ngủ khì

      Mình ơi tỉnh dậy chiều em tí

     Đi! 

     Một giọng trầm đục uể oải:

      Suốt ngày ở Sở viết văn bài

       Đau cả xương sườn mỏi cả vai

       Chuyện ấy đêm nay đành gác lại

       Mai! 

     Xem ra cô vợ không chịu lùi:

      Văn bài chuyện ấy cứ lông bông

      Mình chẳng thương em kiếm chút bồng

      Nay lại hẹn mai, mai hẹn mốt

      Không! 

     Có tiếng trở mình khe khẽ, dát giường gỗ kêu kẽo kẹt. Giọng trầm có vẻ đã tỉnh:

      Ngủ chung lắm lúc bực mình sao?

       Đã bảo để mai lại cứ gào 

       Đã bảo để mai còn uốn éo. 

       Nào!

Chuyện Làng quê

Bạn đang đọc bài viết "Nào" tại chuyên mục Văn hóa - Xã hội. | Hotline: 08.4646.0404 | Email: toasoan@vanhoavaphattrien.vn