Hoa gạo
Hoa Gạo (hoa Pơ lang)
Tháng Ba về, khi những chùm hoa gạo đỏ rực thắp lửa trên nền trời, ký ức tuổi thơ và những truyền tích xa xưa lại ùa về trong tâm thức mỗi người. Bài thơ “Hoa gạo (Hoa Pơ lang)” của Trần Phương Hồng Điểu không chỉ gợi lại vẻ đẹp thân thuộc của loài hoa - biểu tượng của làng quê mà còn kể một câu chuyện huyền thoại thấm đẫm tình yêu, lòng thủy chung và khát vọng gắn bó với núi sông, đất mẹ. Qua hình tượng hoa gạo cháy đỏ như ngọn lửa, tác giả gửi gắm một thông điệp nhân văn sâu sắc về tình yêu - từ tình yêu đôi lứa đến tình yêu quê hương rộng lớn.
Bâng khuâng nhớ mùa hoa gạo ven sông
Tôi sinh ra tại một vùng quê nghèo ven bờ sông Vu Gia (Đại Đồng, Đại Lộc, Quảng Nam). Lớn lên, tôi theo chồng vào phương Nam lập nghiệp, nhưng cứ mỗi hè về, khi hoa gạo nở đỏ rực trời quê, tôi lại thu xếp về quê thăm mẹ và thích ngắm nhìn cảnh hoa gạo nở đỏ ven sông ở miền quê yên tĩnh.
Những bông hoa gạo đỏ thẫm
Vừa đặt lưng trên chiếc ghế gỗ cáu bẩn của quán cắt tóc.Cơn mưa mùa hạ đổ sầm sậm như trút nước, vài người khách chạy vội vào quán cắt tóc trú mưa. Du gã cắt tóc vừa hạ tấm rèm che mưa vừa lẩm bẩm.
Nhớ lắm tháng ba ơi
“Tháng ba, mùa con ong đi lấy mật”, tiết trời dễ chịu nhất trong năm. Không còn cái se lạnh của giêng hai, mưa phùn dài ngày ẩm ướt, màu trời lúc nào cũng xam xám, đùng đục.
Câu chuyện về hình học
Phức tạp môn Số; rất khó môn Hình; linh tinh môn Đại; ngại học môn Lượng (giác)... Qua đó, toán học môn nào cũng khó, nhưng môn Hình rất khó, nhất là toán quỹ tích, dựng hình, hình học không gian.