Trà Bình
Thảo thơm làng xóm quê mình (tản văn)
Tôi về làng khi hoàng hôn đang dần buông, những dải mây bồng bềnh trôi về phương Bắc. Đứng lặng nhìn bầu trời, tôi càng thêm yêu làng xóm quê mình - miền quê bình dị, nơi mỗi lần trở về, tôi lại có cảm giác như được ôm trọn vào lòng, chẳng nỡ rời xa.
Thanh xuân lắm chuyện buồn cười (tản văn)
Thanh xuân của tôi không rực rỡ như phim ảnh, cũng chẳng có nhiều điều để gọi là kỳ tích. Nếu phải gọi tên, có lẽ đó là một hành trình rất đỗi bình thường – nơi tôi đi qua những câu chuyện nhỏ bé, lắm chuyện buồn cười, đôi khi dở dang, đôi khi ngốc nghếch, nhưng đủ để sau này nhớ lại, lòng vẫn thấy ấm áp.
Hương sắc miền Tây (tản văn)
Mỗi khi qua miền Tây, tôi lại ngỡ mình có cái duyên với những con sông dài, với điều gì đó khó gọi thành tên. Chỉ biết rằng, đi rồi lại nhớ, nhớ rồi lại thương.
Múa bóng rỗi: Sự kết tinh của nghệ thuật, tín ngưỡng và tâm linh người Việt phương Nam
Múa bóng rỗi còn được gọi là múa bóng hoặc bóng rỗi, là một loại hình nghệ thuật dân gian độc đáo của người Nam Bộ. Loại hình nghệ thuật này hình thành từ thời khẩn hoang, lập ấp, theo dấu chân của các tiền nhân trong công cuộc Nam tiến cách đây khoảng hơn 300 năm.
Một thời trẻ con (thơ)
Bài thơ “Một thời trẻ con” của Trà Bình là khúc hoài niệm trong trẻo về những năm tháng tuổi thơ nơi làng quê yên bình. Những hình ảnh quen thuộc như bờ đê, sáo diều, bến sông, giếng làng… hiện lên mộc mạc, gợi lại một thế giới hồn nhiên và vô tư. Đan xen trong đó là tình cảm gia đình ấm áp, tình sâu nghĩa nặng, khiến những kỷ niệm xưa càng trở nên gần gũi và đáng trân quý.
Quẳng gánh lo đi (thơ)
Bài thơ 'Quẳng gánh lo đi' của Trà Bình là lời mời gọi dịu dàng đưa con người trở về với những giá trị bình dị của quê hương. Qua những hình ảnh thân quen như bến sông, cánh đồng, khói lam chiều hay ký ức thuở chăn trâu... tác giả khơi dậy nỗi nhớ sâu lắng về cội nguồn. Giữa nhịp sống bộn bề, bài thơ mở ra một khoảng lặng êm đềm, để mỗi người biết buông bỏ những lo âu không đáng có, để tìm lại sự an yên và nâng niu tình thân, tình quê, những điều giản đơn mà bền bỉ theo năm tháng.
'Ký ức miền quê' (thơ)
Bài thơ ‘Ký ức miền quê’ của Trà Bình là một bức tranh đậm chất hoài niệm, đưa người đọc trở về những tháng ngày tuổi thơ bình dị. Từ con sông vắng, cánh đồng lúa chín đến tiếng diều sáo ngân nga… tất cả hiện lên mộc mạc mà sâu lắng. Xen trong đó là hình ảnh cha mẹ tảo tần với những nhọc nhằn lặng lẽ nhưng chan chứa yêu thương. Giọng thơ nhẹ nhàng, giàu cảm xúc như một chuyến tàu chở đầy kỷ niệm. Vì thế, bài thơ không chỉ gợi lại ký ức mà còn khơi dậy trong mỗi người tình yêu tha thiết đối với quê hương.
"Viết tuổi thơ lên cây" (thơ)
“Viết tuổi thơ lên cây” của Trà Bình là một khúc hoài niệm dịu dàng, nơi ký ức tuổi thơ được khắc ghi qua từng vết sẹo trên thân cây năm tháng. Bài thơ mở ra không gian trong trẻo của những ngày rong chơi, tiếng cười, ước mơ và tình bạn êm đềm, để rồi lắng lại trong nỗi bâng khuâng khi con người trưởng thành quay về chạm vào miền ký ức cũ
Ngôi nhà hạnh phúc (tản văn)
Ngôi nhà nhỏ của tôi nằm giữa làng quê yên ả, nơi có những ngọn đồi thoai thoải và con suối trong veo chảy quanh cánh đồng lúa xanh. Tuổi thơ tôi lớn lên giữa thiên nhiên dịu dàng ấy, cùng tình yêu thương của cha mẹ, anh chị, của những buổi chiều nắng vàng rơi trên mái ngói đỏ au.