Một câu hỏi nghe rất buồn... cười

Nguyễn Quang Thiều

07/10/2021 10:10

Có những lúc, tôi lẩn thẩn tự hỏi : - Một con chim hót dối thì giọng hót của nó như thế nào nhỉ ? Một con chó sủa dối thì tiếng sủa của nó như thế nào nhỉ ?

chuyla1a-1633576184.jpg
Ảnh minh họa do tác giả tuyển chọn.

Có một vài lần, tôi lắng nghe một con chim hót cả buổi sáng để xem nó có hót dối không và tôi chẳng thể nào phân biệt được nó hót thật hay hót dối.

Và tôi đã từng kiên nhẫn nghe một con chó sủa nhiều đêm để xem lúc nào nó sủa thật và lúc nào nó sủa dối. Nhưng tôi thất bại.

Tôi thất bại không phải vì tôi quá kém mà vì con chim chẳng bao giờ hót dối và con chó chẳng bao giờ sủa dối.

Thế nhưng con người thì luôn nói dối.

Bởi thế, con người phải sống cả đời trong một thế giới ngôn từ thật giả lẫn lộn mà tự ta phải cố mà phân biệt.

Và điều thảm thương nhất là mình lừa dối chính bản thân mình

Dưới đây là khúc 8 rút từ bài thơ dài có tên 11 KHÚC CẢM in trong tập SỰ MẤT NGỦ CỦA LỬA, Nhà XB Lao Động 1992

KHÚC VIII

(Tặng N.T.V)

- Cha!

Con bắt đầu ốm đau từ đấy

Cô đơn theo con lặng lẽ lớn dần

Con thầm khóc nhiều lần nhưng chưa một lần khóc bưng mặt

Con yêu điên rồ hòng trốn những buồn đau

Nụ hôn ướt nhoèm không còn dấu vết

Bụi không tung lên sau tiếng đổ trên giường

Một phía thời gian xước từng răng chó cắn

Một phía thời gian tro ấm phủ đầy

Có gì hỏng mất rồi

Con giật mình kinh hãi

Cha sớm nay thở dốc hiên nhà

- Cha!

Con có tội một lần một chiều xưa nói dối

Con mang tội suốt đời lời nói thật sáng nay.

( Ghi chú: ai cũng ít nhất 1 lần nói dối và không phải lời nói dối nào cũng xấu)

Bạn đang đọc bài viết "Một câu hỏi nghe rất buồn... cười" tại chuyên mục Văn hóa - Xã hội. | Hotline: 08.4646.0404 | Email: toasoan@vanhoavaphattrien.vn