Lao xao tiếng gió giao mùa (tản văn)

Khi những vạt nắng cuối hạ bắt đầu nhạt dần, nghiêng mình trên những mái ngói cũ và lối ngõ quê, tôi biết mùa thu đã ở rất gần. Chiều nay, tôi trở lại khu vườn của bà ngoại. Vừa đẩy cánh cổng gỗ đã nhuốm màu thời gian, một ngọn gió mát lành khẽ lướt qua, mang theo hương thị chín thoang thoảng và tiếng lá lao xao trên những tán cây quen thuộc. Chỉ một cơn gió giao mùa cũng đủ đánh thức cả một miền ký ức tưởng đã ngủ yên.
img-7565-1785561409.jpeg
Bức tranh tái hiện khung cảnh làng quê Việt Nam thanh bình với mái nhà tranh, hàng rào tre, cây trái sum suê và hình ảnh bà cháu quây quần giữa không gian đậm chất truyền thống.

Ngoại đã đi xa chín năm. Ngôi nhà vẫn còn đó nhưng thời gian đã phủ lên từng viên ngói, từng cây cột một lớp rêu phong lặng lẽ. Không còn tiếng chổi tre quét sân mỗi sớm, không còn làn khói bếp quyện trong ánh chiều, cũng chẳng còn tiếng gọi đàn gà vang lên bên giậu mùng tơi. Song nếp nhà vẫn hiện hữu trong từng khoảng sân, từng gốc cây, như một phần ký ức chưa bao giờ rời khỏi nơi này.

Tôi bước thật khẽ. Vài cánh chim đang chuyền cành bỗng vỗ cánh bay về phía triền sông, để lại những thanh âm trong trẻo giữa khoảng không yên tĩnh. Khu vườn không còn bàn tay chăm sóc của ngoại nhưng cây cối vẫn xanh, chim vẫn tìm về làm tổ. Thiên nhiên dường như vẫn âm thầm gìn giữ những điều con người từng vun đắp.

Đặt tay lên gốc thị già, tôi chợt nhớ những buổi chiều ngoại ngồi bên hiên, thong thả bổ cau, têm trầu. Đôi bàn tay đã hằn dấu thời gian vẫn cẩn thận phết chút vôi trắng lên lá trầu rồi gói ghém từng miếng trầu vuông vức. Khi ấy, tôi thường nép vào lòng ngoại, vừa nghe kể chuyện, vừa cảm nhận mùi hương trầu nồng ấm. Mùi hương ấy không chỉ gợi nhớ một thói quen sinh hoạt của người Việt xưa mà còn lưu giữ hơi ấm của tình thân trong mỗi gia đình.

Ngoại không học nhiều chữ, nhưng kho tàng truyện cổ tích trong ký ức của ngoại dường như không bao giờ cạn. Qua giọng kể chậm rãi, hiền từ, thế giới tuổi thơ mở ra với ông Bụt nhân hậu, Thạch Sanh nghĩa hiệp, Sọ Dừa giàu nghị lực. Những câu chuyện ấy không đơn thuần là lời ru con trẻ, mà còn là cách người xưa truyền lại những bài học về lòng nhân ái, sự bao dung và niềm tin vào điều thiện.

Điều ngoại để lại cho con cháu không phải của cải vật chất mà là nếp sống. Ngoại thường dặn: “Sống ở đời phải biết nhường nhịn, thương người thì cuộc đời sẽ thương lại mình". Lời dặn giản dị ấy theo tôi lớn lên, trở thành điểm tựa để biết sống tử tế, biết trân trọng những điều bình dị và biết giữ gìn những giá trị đã được vun bồi từ gia đình.

Cuối hạ cũng là mùa na, mùa thị chín. Ngoại luôn chọn những quả ngon nhất dành cho con cháu. Ngày ấy, tôi đón nhận bằng sự hồn nhiên của tuổi nhỏ. Chỉ khi trưởng thành mới hiểu rằng, phía sau những trái ngọt ấy là biết bao tháng ngày tảo tần, chắt chiu và tình yêu thương lặng lẽ của một người bà dành trọn cho gia đình.

Chiều xuống, tôi khép nhẹ cánh cổng để trở về. Gió giao mùa lại lao xao trên vòm lá. Bỗng nhận ra, có những điều thời gian không thể làm phai nhạt. Một khu vườn, một mùi hương, một lời dặn hay tiếng kể chuyện năm nào đều có thể trở thành sợi dây kết nối giữa quá khứ với hiện tại.

Văn hóa không chỉ hiện diện trong những di sản lớn lao hay những lễ hội truyền thống. Văn hóa còn bắt đầu từ một nếp nhà, từ cách một người bà gìn giữ gia phong, truyền lại lối sống và tình yêu thương cho con cháu. Có lẽ vì thế, mỗi khi nghe tiếng gió giao mùa lao xao qua khu vườn cũ, tôi không chỉ nhớ ngoại, mà còn thấy mình được trở về với cội nguồn của những giá trị đã nuôi dưỡng tâm hồn suốt cả cuộc đời.