Bài thơ trên chiến hào

Nguyễn Trọng Bân

12/08/2021 22:18

Sau 2 đêm ròng rã hành quân vào Huế, đơn vị được lệnh quay trở lại giữ thành Quảng Trị, giặc đã bắt đầu tái chiếm. Chúng tôi lại cấp tốc quay trở lại, giữa ban ngày đoàn quân vẫn mải miết đi dưới bóng lá ngụy trang, trên đầu máy bay OV10 của giặc vẫn bay lượn như những con diều hâu đang hau háu chuẩn bị vồ mồi.

trt-nglinh-1628781358.jpg
Ảnh tư liệu. Nguồn: Internet

2 giờ sáng ngày 28 tháng 6 năm 1972 về đến Quang Trị, được lệnh dừng lại nghỉ ngơi, các tiểu đội vội vàng đào hầm trú ẩn đề phòng địch bắn phá. Đại đội trưởng Điển thông báo “anh em cuốc nhẹ tay, ở đây có cây nhiệt đới địch đã thả xuống…” Tiểu đội tôi tìm được khúc suối cạn dưới chân đồi liền chia nhau căng màn ngủ. Thế là chúng tôi chìm ngay vào giấc ngủ, còn nhiều đông chí vẫn hì hục đào hầm…

Bỗng tôi giật mình choàng dậy thấy tiếng ịch…ịch… Đất đá bay vèo vèo, núi đồi rung chuyển, rồi những tiếng nổ đinh tai, lộng óc… Tôi vội vàng nằm úp mặt khoanh tay đỡ ngực. Tiểu đội trưởng Thao bảo “B52 rồi”. Vừa dứt loạt bom đầu đã có tiếng hô “Hồ chủ tịch muôn năm! Đảng Lao động Việt Nam muôn năm…” Tiếp loạt bom thứ 2 rồi loạt bom thứ 3 cả không gian mù mịt khói bụi ngột ngạt. Tôi vội nói to “Mình bị mất hết mũ và ba lô rồi”. Lúc đó Ninh (quê Thái Bình) bảo “tớ vơ cả đây này… Thì ra lúc bom nổ cậu ta vơ hết đồ của mình đậy lên người chống mảnh bom. Tôi cùng Thao, Sơn, Báo chạy đi cấp cứu băng bó cho những đồng đội bị thương, trong đó có cả đại trưởng cũng bị thương phải chuyển về tuyến sau. Trận bom B52 đã làm 26 đồng chí bị thương và hi sinh. Sau khi làm làm công tác cứu thương xong, hai hàng nước mắt ứa ra, thương tiếc đồng đội, thôi thúc tôi viết bài thơ “TIỄN BIỆT ĐỒNG ĐỘI” ngay trên chiến hào còn khét lẹt mùi thuốc bom… Bài thơ đã được đăng trong tập thơ “HAI TẤM GƯƠNG” của Nhà xuất bản Hội nhà văn.

TIỄN BIỆT ĐỒNG ĐỘI

(Kính viếng hương hồn các đồng đội sư đoàn 308

hi sinh ngày 28/6/1972 tại Quảng Trị.)

Hôm qua anh vẫn cùng tôi

Ba lô nặng trĩu đạn gùi ngang lưng

Hành quân lội suối băng rừng

Lương khô nửa bánh ăn cùng bên nhau.

Những lời tâm sự ước ao

“Diệt tan hết giặc vui nào vui hơn

“Cùng nhau dựng lại giang sơn

“Xây đời hạnh phúc đẹp muôn ngàn lần

“Dù đi trăm nẻo xa gần

“Hờn căm giục bước gian truân chẳng lùi

“Dù cho đạn xới bom vùi

“Thà hy sinh quyết không rời Đảng ta”…

Sớm nay bom Mĩ dội qua

Đến bên máu đã ướt nhòa thân anh!

Lửa hờn trong mắt long lanh

Nụ cười như vẫn in hình trên môi

Từ nay đời vắng anh rồi

Cùng bao mơ ước cuốn trôi giữa chừng

Đắp anh nấm mộ giữa rừng

Ấm tình đồng đội, tình thương giống nòi.

Xa anh tôi nguyện một lời

“Thù này quyết trả diệt loài sói lang”

Giặc thù là lũ sát nhân

Gây bao tội ác lừa dân, dối Trời

Giờ tiến công sắp đến rồi

Vắng anh xin có chúng tôi sẵn sàng .

Kẻ thù dẫu có gian ngoan

Chúng tao có chí thép gang diệt mày

Núi rừng ơi nhớ hôm nay

Máu rơi là để ngày mai huy hoàng

Rợp trời cờ đỏ sao vàng

Bắc Nam sum họp rộn ràng tiếng ca.

Nguyễn Trọng Bân

Quảng Trị, ngày 28 tháng 6 năm 1972

Theo Trái tim người lính

 

Bạn đang đọc bài viết "Bài thơ trên chiến hào" tại chuyên mục Diễn đàn. | Hotline: 08.4646.0404 | Email: toasoan@vanhoavaphattrien.vn